Chiều dài đất nước qua cuộc đời một thương binh

31/01/2018 - 18:18

(LĐBD) - Mỗi lần vào Thuận An thăm các con, người cựu chiến binh già Trần Trung Thanh lại kể những câu chuyện về thời mình tham gia giải phóng Tân Uyên, Sóng Thần.

Thuở ấy tuổi đôi mươi vào Nam chiến đấu, ông Thanh và đồng đội chưa ai đủ tưởng tượng xa để nghĩ con cháu mình sẽ lập nghiệp, sinh sống nơi đây.

Thương binh Trần Trung Thanh thăm quan KDL Đại Nam- Bình Dương

Năm 1969, người thanh niên Trần Trung Thanh mới hơn 17 tuổi đang học tại xã Hà Giang (Hà Trung- Thanh Hóa) tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ. Năm 1970 sau 3 tháng huấn luyện ông học một thời gian ngắn ở trường hạ sỹ quan, rồi chuyển về Sư đoàn 320b- Đại đoàn Đồng Bằng.

Năm 1972, Trần Trung Thanh vào Nam chiến đấu. Ông đã tham gia trận quyết tử 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị trong Mùa hè đỏ lửa năm 1972. Đơn vị C1.D7.E64.F320b của ông tác chiến trong điều kiện vô cùng ác liệt. Đơn vị lúc đầu khoảng 165 anh em nhưng khi được lệnh rút ra chỉ còn lại chưa đầy 30 tay súng với nhiều thương tật.

 Ông Trần Trung Thanh tại nhà con trai ở Thuận An - Bình Dương

Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, ông Thanh và đồng đội đã hành quân không mỏi thọc sâu qua đường 9 Nam Lào, sang đất Lào, hành quân từ Gia Lai xuống... Sau khi vượt sông Đồng Nai, đơn vị của ông tham gia giải phóng Tân Uyên. Ông còn nhớ như in, khi 2 xe tăng của đồng đội ông dính mìn nổ tung, những người lính như ông trong khoảnh khắc ấy gào thét, đau đớn… anh em nhòe cay trong nước mắt, cào bới xác xe, mấy chục anh em hi sinh chỉ gom được một rổ vụn thi hài đồng đội. Đồng đội của ông đã đi đến sát ngày chiến thắng. Xương máu hòa vào Tổ quốc không phải là cụm từ hoa mĩ sâu xa, mà trần trụi đau thương mất mát. Đồng đội của ông đang tiến trên con đường chiến thắng, để trở về, để hít thở hòa bình…và trong gang tấc họ nằm lại không nguyên vẹn trước mắt ông.

 Tuổi già bên các cháu

Hành trang của ông trở về với đất quê ngày hòa bình chỉ là vài kỷ vật chiến trường của đồng đội, danh hiệu Dũng sỹ diệt Mỹ Đảng trao năm 1972, và lá thư duy nhất nhận được của người yêu nơi chiến hào hứa hẹn chuyện đời.

Một phần lá thư bà Nguyễn Thị Kim Liên (sau này là vợ ông) gửi vào chiến trường năm 1974

Nhiều người lính như ông ra khỏi cuộc chiến chỉ bằng chiến thắng chứ không mang theo một mảnh giấy tờ. Vậy nên, sau này khi làm chế độ chính sách, ông gặp rất nhiều khó khăn, bao nhiêu năm đồng đội thất lạc, người mất người còn không thể xác minh, và danh hiệu Dũng sỹ diệt Mỹ Đảng trao là bằng chứng duy nhất. Địa phương đã phải cố gắng hết sức, kể cả việc giám định thương tật chiến tranh dù bao năm vết thương cũng đã mờ nhòa. Sức khỏe, tuổi trẻ đã gửi lại miền ký ức ông không còn nhớ hết.

Lần đầu nhận trợ cấp chế độ cho thương binh 4/4, ông đã khóc, không phải vì khoản tiền trợ cấp mà vì Tổ quốc đã không quên tuổi trẻ của ông. Có lẽ những người lính như ông không sợ chiến đấu hi sinh nhưng lại rất sợ bị lãng quên giữa cuộc đời!

Trở về quê hương khi đất nước bắt đầu rơi vào khủng hoảng, người lính Trần Trung Thanh như bao người lính khác bắt đầu cuộc sống gia đình đầy khó khăn. Những ngày tháng triền miên đói kém, thiếu thốn lương thực... Rồi những năm tháng đói kém nhất đầu 1980, gia đình phải dắt díu nhau vào Tây Nguyên xây dựng kinh tế mới. Và rồi Đảng đổi mới, cuộc đời người cựu binh cũng được thay da đổi thịt. Người lính trận mạc năm xưa nay được đi khắp các vùng miền, đi khắp các con đường, trở lại những nơi bước chân hành quân tuổi trẻ đã đi qua.

Người cựu binh nghĩ về tuổi trẻ. Mãn nguyện, tự hào! Những kỷ niệm không bao giờ cũ, dù trong cuộc sống đầy hối hả hôm nay.

Lê Thị Hiệp

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN