Công nhân quá oải vì thẻ ATM

05/10/2015 - 09:48

Tôi phải công nhận rằng trả lương qua ATM tiện lợi ở chỗ an toàn, vì đôi khi giữ tiền trong túi quá nhiều (đối với công nhân) mà làm về khuya rất nguy hiểm (vì nơi đây cũng thường xảy ra cướp giật). Nếu công nhân không “kẹt” tiền cũng có thể giữ thẻ bên mình không cần rút vội, xem như bỏ ống heo một cách chắc cú, khi nào cần đến chi tiêu thì rút ra vài trăm ngàn, khỏi phải nơm nớp lo sợ kẻ trộm đột nhập vào nhà cạy rương. Nhưng cái lợi thì quá ít, còn rắc rối thì lại quá nhiều.
Từ khi rút tháng lương đầu tiên bằng thẻ ATM cho đến nay, tháng nào tôi cũng phải rồng rắn xếp hàng dài ở buồng máy ATM để chờ đến lượt mình rút. Công ty có khoảng 10 máy, nhưng cũng không giải quyết được tình trạng chen lấn, xô đẩy để giành phần mình trước. Cứ mỗi khi ra ca, tôi phải chịu khó xếp hàng gần 30 phút, nhưng khi đến phiên mình rút thì máy báo hết tiền, hoặc báo lỗi: “Xin lỗi! Máy đang bảo trì”. Rồi có nhiều công nhân vô ý thức, không chịu xếp hàng mà chen ngang, hoặc nhiều người cầm một nắm thẻ trên tay đi vào buồng máy trước sự ngỡ ngàng của nhiều cặp mắt. Nhiều lần thấy không ổn, tôi chạy lòng vòng quanh công ty tìm máy, nhưng máy nào cũng “chung số phận”. Vội chạy xe ra bên ngoài cũng gặp trường hợp tương tự. Có vài người bạn làm chung kêu rút tiền ngân hàng khác cho nhanh, tôi cũng định làm thế nhưng nghĩ lại sợ bị nuốt thẻ, bị mất tiền oan mạng, vì nhiều người đã rơi vào tình trạng này. Hễ thẻ bị nuốt hay số dư trong tài khoản bị trừ oan mạng mà chạy đến ngân hàng “ý kiến ý cò” càng khổ hơn. Mà có đi cũng chẳng được, vì đời công nhân thì chỉ được nghỉ ngày chủ nhật. Ở xóm lao động nghèo thì ngân hàng nào lại làm ngày này? Xin nghỉ một ngày thì công ty trừ biết bao nhiêu là tiền, có khi còn không duyệt đơn.
Gần đây nhất, tôi và người bạn sau khi tan ca phải chạy xe ra tận quận 6 để tìm máy ATM của ngân hàng mình đăng ký để rút tiền, vì quanh khu vực quận Bình Tân đều không còn một đồng trong máy ATM. Giờ cao điểm là vậy, từ ngày 8 đến ngày 12 hàng tháng được xem là ngày “kinh hoàng” nhất trong cuộc sống công nhân ở quận Bình Tân. Vì đâu phải chỉ có chúng tôi mà còn hàng chục ngàn người làm việc tại Khu công nghiệp Tân Tạo và các công ty lớn, nhỏ khác. Lắm lúc tôi cũng muốn để khoảng 15- 20 tây hẵng rút tiền, nhưng mọi chi phí sinh hoạt, tiền phòng réo gọi thì làm sao có thể để dành? Và cũng từ đây, đôi vợ chồng trẻ chúng tôi luôn lục đục, cô vợ cứ cằn nhằn mãi là “vì sao tới tháng lĩnh lương không rút được tiền?”. Nhiều khi tôi ước được công ty trả lương trực tiếp như ngày xưa thì hay biết mấy, vì đỡ phải mệt nhoài chạy tìm cái buồng máy ATM.
Đã thế, những ai dùng thẻ ATM buộc phải “cõng” bao nhiêu là thứ phí từ phía ngân hàng. Lương công nhân vốn đã còm cõi, tích cóp được đồng nào hay đồng nấy. Chỉ mỗi “nuôi” một chiếc thẻ ATM thôi mà công nhân chúng tôi phải chịu nào là phí thường niên, phí tin nhắn, phí chuyển khoản, phí rút tiền ngoại mạng,… Chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đã làm công nhân phát phờ trước thời buổi kinh tế khó khăn, vật giá leo thang đến chóng mặt.
Nói thì nói vậy, nhưng thời hội nhập mà làm theo kiểu cũ thì chậm tiến bộ, lạc hậu, chẳng “bằng anh bằng chị”. Chỉ mong các ngân hàng phải biết “làm mới” chính mình để khỏi bị kêu ca, vì hiện nay “phong trào” dùng thẻ ATM đã quá tải và khách hàng luôn luôn bị phiền toái. Ngân hàng cần đặt buồng máy ATM nhiều hơn ở những công ty có đăng ký thẻ của chính ngân hàng đó. Mặt khác, nên mở một chi nhánh ngân hàng làm việc 24/24 để công nhân có thể khiếu nại khi gặp sự cố (như nuốt thẻ, số dư trừ oan, …), hoặc có thể rút tiền trực tiếp khi tất cả các buồng máy ATM đã hết sạch tiền. Cần linh động trong việc cập nhật tiền trong những ngày cao điểm khi công nhân nhận lương. Đặc biệt, nên giảm bớt các khoản phí để công nhân nhẹ một phẩn nhỏ gánh nặng cơm-áo-gạo-tiền.

ĐẶNG TRUNG THÀNH

 

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN