Đóng cửa lò gạch Hoffman

24/07/2014 - 00:00

Nay mới “kiên quyết” là đã quá nhân nhượng

Ngày 28/4/2010, Chính phủ đã ban hành Quyết định số 567 “về chương trình phát triển vật liệu xây dựng không nung đến năm 2020”. Quyết định 567/QĐ-TTg nêu rõ: Việc xây dựng lò gạch Hoffman không nằm trong diện khuyến khích đầu tư, mà phải xây dựng lộ trình chấm dứt từng bước để thay thế bằng vật liệu xây dựng không nung…
Ông Trần Thanh Liêm, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương cho biết việc đóng cửa lò gạch Hoffman là thực hiện chủ trương của Chính phủ, phù hợp với tình hình phát triển của tỉnh Bình Dương, lẽ ra phải thực hiện từ vài năm trước, nay mới thực hiện là đã quá nhân nhượng. Việc nhiều lần nhân nhượng đóng cửa các lò gạch vì nhiều lý do, trong đó chủ yếu là do nhận thấy các chủ doanh nghiệp đã bỏ ra nhiều tỷ đồng xây dựng các lò gạch Hoffman, nên tỉnh đã gia hạn để họ có thời gian sản xuất gạch thu hồi vốn. Ngoài ra, có hàng chục ngàn lao động sống nhờ vào các lò gạch này, cần có phương án sắp xếp tạo việc làm khác…Từ năm 2012 lẽ ra tỉnh đã đóng cửa các lò gạch này nhưng do nguyên liệu tại các lò gạch vẫn còn nhiều, nên gia hạn hoạt động thêm 2 năm. Nay các lò gạch đã đủ khả năng thu hồi vốn, đủ khả năng chuyển đổi công nghệ nên tỉnh quyết định đóng cửa các lò gạch…
Trao đổi về ý kiến của các chủ lò gạch cho rằng quyết định trên là đột ngột, ông Nguyễn Thành Tài - Giám đốc Sở Xây dựng Bình Dương cho biết: Từ năm 2010 tỉnh đã ban hành Văn bản số 1867/UBND-VX, khẳng định không cấp phép xây dựng lò Hoffman, việc trên địa bàn tỉnh Bình Dương mọc thêm 138 lò gạch Hoffman trong thời gian từ năm 2010 đến nay đều là “Trái phép, lén lút vi phạm các quy định về khai thác khoáng sản, bảo vệ môi trường”… cần phải cưỡng chế đóng cửa từ rất lâu rồi. Nay mới đóng cửa là đã quá nhân nhượng.
 

Lò Hoffman gây hại nhiều vấn đề...

Việc đóng cửa 142 lò gạch Hoffman bất cập như gây hại môi trường, gây hại về kinh tế, phá hoại tài nguyên… Báo cáo số 53 ngày 11/6/2014 của UBND tỉnh Bình Dương nêu rõ: Các lò gạch Hoffman ngoài việc xây dựng không phép, không đúng quy hoạch, còn có những hạn chế như: Việc vận chuyển đất sét, gạch gây hư hỏng nặng đường giao thông, mất kinh phí Nhà nước sửa chữa, xây mới…Về gây hại môi trường, các lò gạch này vận chuyển nguyên liệu đốt, đất sét rơi vãi trên đường. Khi đốt (nung) gạch, các lò gạch thải khói độc hại vào môi trường, làm ngột ngạt không khí, gây nóng không khí khu vực. Về lâu dài gây hại rất trầm trọng như: Thải ra nhiều loại khí độc hại, nguy hiểm cho sức khỏe (lưu huỳnh đioxit (SO2), lưu huỳnh trioxit (SO3), cacbon đioxit (CO2), cacbon monoxit (CO), nitơ oxit (Nox…). Khí thải lò gạch còn tạo ra những hợp chất hữu cơ độc hại như metan (CH4), benzen, các hợp chất hữu cơ nhân thơm rất độc hại (gây ung thư, tử vong…). Khí lò gạch chứa nhiều khí CO2 phá hoại bầu khí quyển, gây hiệu ứng nhà kính trái đất. Ngoài ra, đa số các lò gạch này mua nguyên liệu đất sét từ các nơi khai thác trái phép, đào bới đất đai, phá hoại đất nông nghiệp, vi phạm pháp luật. Về vấn đề lao động, các lò gạch này sử dụng nhiều người lớn tuổi, trẻ chưa đủ tuổi lao động...

Thiết nghĩ tỉnh Bình Dương cần xem xét tạo điều kiện cho các chủ lò gạch, các lao động của lò gạch chuyển đổi nghề. Các cấp các ngành thực hiện tuyệt đối nghiêm việc đóng cửa các lò gạch nung, không để tình trạng “lén lút, xây dựng trái phép, kéo dài sản xuất…” như đã từng xảy ra.

 

Bài tới, dùng gạch không nung mang lại nhiều ích lợi
PHƯỚC THỊNH

 

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN