Khúc tưởng niệm biển khơi

29/07/2020 - 10:30

(LĐBD) - Ngày 27-7 hàng năm, trong dòng chảy tri ân những người lính đã ngã xuống để bảo vệ nền hoà bình của Tổ quốc, không thể quên những liệt sĩ DK1.

 
Ký ức bi tráng về ba liệt sĩ đầu tiên của DK1 
Chúng tôi tìm về nhà Trung tá Bùi Xuân Bổng để tìm hiểu về sự hi sinh của ba liệt sĩ DK1 đầu tiên trong vụ bão tố đánh sập nhà giàn Phúc Tần 3, năm 1989. Sau 32 năm lăn lộn với 15 nhà giàn DK1, cựu binh Bổng trở về đời thường. Anh Bổng bảo, đời lính của tôi gắn liền với DK1. Đó là những ngày kiêu hãnh nhất. “Cuộc đời của người lính đẹp nhất là được cống hiến cho Tổ quốc. Cựu binh Bổng kể lại. 30 năm trước vào chiều  4 tháng 12, cơn lốc bất ngờ ập tới vùng biển thềm lục địa phía Nam. Nhà giàn Phúc Tần (DK1/3) đúng “tâm lốc xoáy”. Những con sóng như mái nhà cuộn lên từ lòng biển rồi “đập” mạnh vào nhà giàn. Biển sôi sục, nhà giàn chao đảo như ngọn tre. Nhà giàn Phúc Tần 3 ngày ấy thiết kế theo dạng boong tong được cố định bởi 4 giây xích neo vào san hô. Độ cao từ mặt biển lên sàn công tác (nơi nghỉ của chiến sĩ) chỉ 7 mét, chỉ chịu đựng được sóng cấp 6. “Lúc 3 giờ sáng ngày 5  tháng 12 năm 1990, một con sóng đánh sập hoàn toàn nhà giàn Phúc Tần cuốn theo 9 anh em chúng tôi xuống biển. Chúng tôi bám vào tấm gỗ bơi giữa biển với hi vọng sống mong manh. Trung úy Nguyễn Hữu Quảng lúc đó giữ chức Trạm phó Chính trị nói với tôi: “Nếu tao chết thì mày về báo với gia đình tao nhé. Bố mẹ tao ở Hà Tây”. Anh Quảng nhường áo phao cho đồng đội cùng với miếng lương khô và bị nhấn chìm vào lòng biển. Y sĩ Trần Văn Là, chiến sĩ cơ điện Hồ Văn Hiền cũng bị nhấn chìm ngay sau đó. Đó là ba liệt sĩ đầu tiên của nhà giàn DK1”, anh Bổng hồi tưởng lại.
Di ảnh liệt sĩ Đại úy Dương Văn Bắc tại nhà riêng ở Vũng Tàu
 
Thương lắm người con Xứ Nghệ
 
Tính đến 27-7 này, Tiểu đoàn DK1 đã có 10 liệt sĩ hi sinh, trong đó có 6 liệt sĩ mà thân thể của các anh vẫn đang nằm lại biển khơi, 4 liệt sĩ có phần mộ yên nghỉ ở đất liền. Một chiều trung tuần tháng bảy, tôi tìm về căn nhà nhỏ ở hẻm 1448 đường 30/4 phường 11 Vũng Tàu để “gặp” vợ của Đại úy Dương Văn Bắc, quê ở xã Nghĩa Dũng huyện Tân Kỳ (Nghệ An) là liệt sĩ thứ 10 của DK1. Trên bàn thờ đặt di ảnh của Bắc cùng với dòng chữ “DK1 nhớ mãi về anh”. Dưới chân dòng chữ ấy là Kỷ niệm chương do Bộ Tư lệnh Hải quân tặng anh Bắc vì có thành tích xuất sắc trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. Nén hương trầm thoang thoảng mùi thơm. Mắt tôi cay cay, hình ảnh Bắc và nhà giàn DK1/11 ùa về xúc động. Chị Vương Thị Trâm- vợ của liệt sĩ Bắc lưng tròng nước mắt  nói. “Anh Bắc hi sinh 6 năm rồi mà em chẳng nguôi ngoai được. Cứ đến dịp 27-7, không hiểu sao em cứ muốn lên mộ anh ấy. Em vẫn ở vậy nuôi con. Mỗi khi buồn, em lại đem di ảnh, những kỷ vật của anh ra nhìn. Chị trâm bê cái rương sắt dưới bàn thờ chồng mở cho tôi xem. Trong đó có rất nhiều di vật của anh Bắc đem về từ nhà giàn DK1/11. Một chiếc mũ cối, đôi găng tay dùng để kéo gạo mỗi lần chở hàng từ đất liền ra, chiếc bi đông nước, đôi giầy cao cổ, cái thắt lưng, chiếc đai cột người rời nhà giàn xuống tàu tránh bão, 2 bịch gạo rang anh đem theo để khi say sóng đổ nước sôi vào uống cầm hơi lấy sức. Trong đó có một thứ thiêng liêng mà lần đi biển nào anh Bắc cũng đem theo là tấm thiệp đám cưới màu hồng. Chị Trâm kể lại. Sau 2 năm yêu nhau, anh chị làm đám cưới. Lúc đi chọn thiệp cưới, anh Bắc thích màu xanh nước biển- màu sóng nước hải quân, còn chị thích màu hồng- màu tình yêu nồng thắm.“Ai ngờ tấm thiệp màu hồng đã hóa thành sóng biển xanh rồi anh”. Chị Trâm nghẹn khóc
Chị Vương Thị Trâm- vợ liệt sĩ Bắc xem lại những di vật của chồng để lại
 
Nghĩa trang bất tử
 
 Trên vùng biển DK1 có một nghĩa trang là những con sóng bạc đầu, là nhành san hô nằm tận đáy nước. Gọi là “nghĩa trang bất tử” bởi mỗi lần tàu hải quân đi qua vùng biển này đều thả hoa tưởng niệm, tên tuổi các anh đều được nhắc nhớ, truyền lại cho thế hệ trẻ tuổi. Tháng 7- mùa biển lặng. Tàu chúng tôi đi công tác tại các nhà giàn DK1 và dừng lại ở vùng biển Tư Chính, Phúc Nguyên- nơi có 4 nhà giàn DK1/11, DK1/12, DK1/14 và DK1/15 đồn trú. Tại vùng biển này, ngày 14- 10-2014, đại úy Dương Văn Bắc đã anh dũng hi sinh trong lúc kiểm tra vật cản chân đế nhà giàn. Giữa biển trời thanh vắng, giữa sóng nước mênh mông của đại dương, chúng tôi xếp hàng lặng lẽ trên boong tàu để làm lễ tưởng niệm. Tiếng trưởng đoàn công tác vang vọng vào sóng nước. “Hôm nay giữa biển trời DK1, chúng tôi làm lễ dâng hương tưởng niệm các anh- những liệt sĩ đã anh dũng ngã xuống giữ lòng biển mẹ để những nhà giàn mãi mãi trường tồn, vì sự trường tồn của chủ quyền trên biển. Dân tộc Việt Nam mãi khắc ghi công lao các liệt sĩ, nhân dân mãi biết ơn các anh.... Từ mái đầu bạc phơ đến cậu lính trẻ, không ai kìm được xúc động.  
Còn tôi- người sĩ quan trẻ lăn lộn 17 năm ở DK1 xin được dâng tặng các anh vần thơ từ trái tim tôi.
31 năm rồi DK1 vẫn kiên trung
Giữa bão tố phong ba bao la biển cả
Đồng đội ơi- mỗi người một ngả
Các anh nằm đâu, có dưới sóng bạc đầu?
Bắc, Chương, Hồng ơi! Anh ở đâu?
Dưới tầng biển sâu hay nhành san hô đỏ
Tư Chính, Phúc Nguyên vẫn đang còn đó
Cột mốc chủ quyền giữa sóng gió hiên ngang
Các anh vĩnh hằng để Tổ quốc vinh quang
Để biển bình yên, cho muôn đời hậu thế
Khúc tưởng niệm này và những câu chuyện kể
Vọng mãi tên anh, những liệt sĩ biển khơi
Tên các anh nhắc nhớ mãi ngàn đời.
Mai Thắng
 
Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN