Mầm xuân từ những nhà giàn

18/03/2015 - 02:15

Trồng rau xanh những ngày đầu dựng nhà giàn giữa biển
Cuộc sống của cán bộ chiến sĩ Nhà giàn DK1 thế hệ đầu tiên vào những năm 1989 đến 1995, “chất xơ” trong bữa ăn hằng ngày chủ yếu là rau muống khô đem ra từ đất liền. Dù là rau muống khô, nhưng thời điểm ấy quý như “Mì chính cánh”. Để có bữa canh, rau muống khô được ngâm trong nước cho mềm, thái nhỏ, nấu với tép khô. Nhưng nguồn “chất xơ” ấy cũng đến lúc cạn kiệt. Mùa biển động, không câu được cá, tất cả nhà giàn đều ăn đồ hộp. Do lâu ngày không có rau xanh, nhiều chiến sĩ sinh đau vắt bụng, kiết lỵ, thậm chí đau bao tử.
Trước thực tiễn đó, chỉ huy Khung, quản lý DK1 đặt ra câu hỏi: Phải trồng rau xanh ngay trên nhà giàn, phải bắt rau xanh mọc lên từ sóng nước. Nhưng trồng thế nào, trong khi độ mặn bốc lên từ nước biển rất nhiều? Liệu rau có thể sống được ở nơi khí hậu khắc nghiệt?. Quy luật sinh tồn đòi hỏi những người lính phải suy nghĩ. “Lúc đó, ban chỉ huy quyết tâm: Mầm xanh phải vươn lên từ biển. Học cách trồng rau ở Trường Sa, chúng tôi đã tận dụng chậu, xô hỏng, những bẹ giường cũ để quay thành khung. Đất theo tàu ra biển. Khi những mầm xanh đầu tiên mọc trên Nhà giàn Phúc Tần 3 từ những khay đất bạc mầu trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt, chúng tôi trào nước mắt”, cựu binh Trung tá Nguyễn Văn Nam, nguyên chỉ huy trưởng tiểu đoàn DK1 chia sẻ.
Ngay sau đó, phong trào “Rau xanh trên sóng” ra đời. Hàng trăm máng gỗ theo tàu trực đến nhà giàn, hàng chục cân hạt giống được phân phát tận nơi, hàng tạ phân kali theo tàu chuyển đến. Một cuộc sinh tồn mới lâu dài được triển khai khẩn trương.
Những ngày đầu do chưa có kinh nghiệm, các nhà giàn ươm hạt giống trong máng gỗ, hoặc ủ trong bao tải cho nảy mầm, tận dụng tối đa nước thừa sau khi tắm, giặt, rửa mặt, rửa bát để tưới. Mặc dù được “ưu tiên, tiếp sức” như vậy, song những mầm xanh ấy chỉ lên khỏi mặt đất là chết lụi hoặc thối gốc vì hơi nước biển mặn và gió tạt. Không chịu bó tay, các chiến sĩ đã dùng bao tải cũ vá lại thành tấm bạt lớn, quây những bồn rau lại một góc, mà họ gọi là “làm nhà cho rau ở”, gió chiều nào che chiều ấy. Tất cả những vật dụng như chậu hỏng, xô thủng được tận dụng trồng rau, treo ở góc khuất gió, lan can cầu thang, hay trên trần nhà.
Những nốt nhạc xanh mặn mòi vị biển
Thiếu tá Nguyễn Hồng Sơn, Chủ nhiệm nhà văn hóa Bộ Tư lệnh Vùng 2 Hải quân, xúc động trước những mầm xanh trên sóng trong một lần theo tàu đến Nhà giàn Tư Chính 3. Sau hơn chục ngày trải nghiệm từ những vườn treo “ba bi lon” ở các nhà giàn, Thiếu tá Sơn đã cho “ra lò” ca khúc “Màu xanh nhà giàn” nhân kỷ niệm 23 năm ngày thành lập DK1. Ca từ giản dị chân tình như thấm vào gan ruột: “Ngôi nhà lính đó, nằm giữa trời và nước, dù ngoài khơi xa vẫn khoác một màu xanh, màu của quê hương thương nhớ bạt ngàn. Những ngôi nhà trên biển, người chiến sĩ ươm mầm tươi tốt, giống rau từ quê nhà gửi cả tình yêu mênh mông”. Bài hát này, được các chiến sĩ truyền tay nhau, ghi trong sổ tay chiến sĩ của mình. Chiến sĩ Nguyễn Văn Lượm viết thư cho bạn gái ở đất liền, câu đầu tiên kể: “Nơi anh ở là biển nước mênh mông, khí hậu khắc nghiệt lắm, nhưng vẫn xanh, đó là những bồn rau muống, rau mồng tơi trồng trong máng gỗ. Đó là màu xanh, sức sống của lính biển ở nơi gian lao em có biết không?”
Nói chuyện trồng rau đầu xuân mới ở nơi “mưa nguồn chớp bể”, Thượng tá Nguyễn Thế Dĩnh, Chính trị viên Tiểu đoàn DK1 chia sẻ: “Ở giữa biển khơi, trồng rau xanh không chỉ thiết thực nâng cao đời sống bộ đội, mà còn giúp các chiến sĩ vơi bớt nỗi nhớ đất liền. Chính những mầm xanh mọc lên từ sóng biển, giúp các chiến sĩ yêu đời hơn, khẳng định làm chủ cuộc sống ngay cả những nơi khó khăn vất vả nhất. Không ai nghĩ giữa biển cả mênh mông lại có những bồn rau xanh mướt. Giàn mồng tơi xanh mướt, những bồn rau muống tốt vươn dài, đã tô điểm cho cuộc sống của các chiến sĩ. Năm nào cũng vậy, các nhà giàn DK1 đều tổ chức trồng rau xanh đầu xuân. Màu xanh nhà giàn hòa màu xanh mặn mòi của biển, rất lãng mạn”.

Mai Thắng
 

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN