Ngày 30-4, nghĩ về hòa hợp dân tộc

13/04/2018 - 08:35

(LĐBD) - Sau ngày hiệp định Géneve được ký kết, hàng vạn người chồng, người cha ở miền Nam hồ hởi chia tay gia đình tập kết ra miền Bắc với hai ngón tay giơ lên vừa mang biểu tượng chiến thắng, vừa với hàm nghĩa 2 năm sau sẽ trở về.

Cuộc chia ly ấy đã không chỉ trong 2 năm mà phải 21 năm sau cả dân tộc mới đoàn tụ trong ngày 30/4/1975. 21 năm đằng đẵng ấy với biết bao “núi xương, sông máu” và những câu chuyện chia ly đau lòng, đứt ruột. Ngay sau khi vừa tuyên bố đầu hàng vô điều kiện quân giải phóng, ông Dương Văn Minh đã hỏi ngay những người có trọng trách khi ấy em trai ông thế nào. Ông Dương Văn Minh đã từng làm quốc trưởng, làm tổng thống chế độ VNCH, nhưng em ông lại là thiếu tá tình báo của quân giải phóng. Bà Nguyễn Thị Kỳ, thân mẫu các ông muốn đi thăm người con ở miền Bắc đã phải bay rất nhiều chuyến máy bay vòng vèo để đến Hà Nội rồi lại vòng vèo bay trở về Nam. Con trai ông Trần Văn Hương là đại úy tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Ngay khi nghe tin một người có tên như cha mình lên làm lãnh đạo ở miền Nam, ông đã lập tức lên báo cáo tổ chức, và họ chỉ thật sự về chung một nhà sau ngày 30/4/1975. Ông Mai Văn Bộ tập kết ra Bắc, là người đặt bút ký Hòa đàm Paris, thế nhưng con trai ông nhiều năm làm hiệu trưởng trường Ngô Quyền ở Biên Hòa ở lại miền Nam. ….
Người viết bài này đã gặp nhà báo Lưu Đình Triều, con trai cố nhà báo nổi tiếng Lưu Quý Kỳ. Có những điều muốn hỏi mà rồi cũng không dám hỏi anh về điều sâu kín của gia đình. Cha anh ra Bắc, làm Tổng thư ký Hội Nhà báo Việt Nam, anh ở lại miền Nam. Ngày 30/4/ 1975, cha anh tập kết trở về trong nỗi mừng vui đoàn tụ của cả dân tộc, cùng thời điểm ấy, ngay trong chính gia đình anh lại bắt đầu sự chia ly. Người cha cách mạng kiên định ấy đã không lên tiếng xin xỏ cho con trai mình và... anh đi cải tạo.
Bốn mươi ba năm sau ngày đất nước thống nhất, những người Việt Nam ở “bên này”, hay “bên kia” đã và đang bắt tay nhau, khoác vai nhau. Những ngày tháng 4 lịch sử này, bức ảnh hai người lính nổi tiếng do nhiếp ảnh gia Chu Chí Thành chụp năm 1973 ở chiến trường Quảng Trị đã gặp được nhau. Câu đầu tiên họ nói với nhau rằng ANH EM ta còn sống đến nay là may mắn lắm rồi. Cho dù dân tộc, màu da có khác nhau, song có nước mắt nào không mặn, có máu nào không đỏ, có lòng người mẹ nào không đau đớn khi những người con mà mình rứt ruột sinh ra đã ra đi rồi không trở về... Nói chi, người Việt vốn chung một gốc gác, tổ tiên, chung một nguồn cội. Bốn mươi ba năm đã qua, vết thương năm nào nay đã lành, nhưng lòng người đâu đó hình như vẫn chưa chịu “lên da non” và có thể vẫn còn “rỉ máu”. Xin hãy thôi xát thêm muối vào nỗi đau quá lớn đã qua của dân tộc…Trong hồi ký Gia đình, bạn bè và đất nước bà Nguyễn Thị Bình cho biết ngay ngày trước thời điểm 30/4/1975 mà người ta vẫn không muốn cho đất nước ta thống nhất, dân tộc ta đoàn tụ, vẫn muốn chia lìa dân tộc ta. 
Trong bối cảnh hiện nay, khi mà chủ quyền của quốc gia dân tộc đang bị thử thách khắc nghiệt. Để bảo vệ chủ quyền, sự thống nhất thiêng liêng của Tổ quốc, rất cần sự chung tay, góp sức, đồng lòng của mọi người Việt Nam ở cả trong và ngoài nước. Vì lẽ ấy, ngày 30/4 mang một ý nghĩa hòa hợp dân tộc thật thiêng liêng.
VŨ TRUNG KIÊN
Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN