Góp ý kiến dự thảo sửa đổi Luật Lao động

Ông Đặng Ngọc Tùng: Nên giữ tuổi về hưu như hiện tại với NLĐ trực tiếp

13/09/2019 - 14:19

(LĐBD) - Dự thảo sửa đổi Luật Lao động đang được nhiều tầng lớp nhân dân góp ý kiến sôi nổi.

Ông Đặng Ngọc Tùng

Giữ tuổi về hưu như hiện tại với NLĐ trực tiếp

Ông Đặng Ngọc Tùng, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Chủ tịch Tổng LĐLĐVN góp ý, tuổi nghỉ hưu nên linh hoạt theo từng ngành nghề người lao động đang làm, và nên giữ độ tuổi nghỉ hưu như hiện tại đối với người lao động trực tiếp, do đa số công nhân lao động trực tiếp, đặc biệt là lao động nữ trong các ngành như cạo mủ cao su, dệt may, da giày, thủy sản, hầm lò... không thể nào làm đến 60 tuổi để được nhận lương hưu. Ông Đặng Ngọc Tùng cho biết, tuyệt đại đa số công nhân trực tiếp mà ông tiếp xúc đều không đồng tình về việc nâng tuổi nghỉ hưu. Theo ông, cần phải giảm độ tuổi nghỉ hưu của lao động nữ thuộc những ngành nặng nhọc hoặc độc hại đặc thù xuống còn 50 mới phù hợp với thực tế. Theo ông Đặng Ngọc Tùng, đối với các đối tượng lao động trình độ cao, làm công tác quản lý, nghiên cứu… nên vận dụng Khoản 3, Điều 187 của Bộ luật Lao động hiện tại để điều chỉnh tuổi nghỉ hưu của cán bộ công chức lên 60 (bình đẳng giới), tuổi nghỉ hưu của lao động trong ngành kiểm sát, ngành toà án... lên 62 hoặc 65 nhằm vận dụng tối đa chất xám, khả năng làm việc của họ.

Giờ làm việc chính thức 40 giờ/tuần, nhiều nhất là 44 giờ/tuần

Ông Đặng Ngọc Tùng nói: Ngày làm việc 8 giờ, tuần làm việc 48 giờ là thành quả đấu tranh của người lao động trên khắp thế giới. Từ ngày 1/5/1886, những người thợ đã giương cao khẩu hiệu: “Không một người thợ nào làm việc quá 8 giờ/ngày! Phải thực hiện 8 giờ làm việc, 8 giờ nghỉ ngơi, 8 giờ vui chơi”. Tại Việt Nam, Bộ luật Lao động ban hành năm 1994 cũng quy định: Mỗi ngày làm việc 8 giờ, 1 tuần 48 giờ. Quy định đó tại thời điểm đó là phù hợp nhưng hiện nhiều quốc gia tiên tiến trên thế giới đã giảm giờ làm xuống 7 giờ/ngày, hoặc tuần làm việc từ 36 - 40 - 44 giờ/tuần. Trung Quốc, Nhật Bản, Mông Cổ… đã áp dụng giờ làm việc là 40 giờ/tuần, Singapore là 44 giờ/tuần. Việt Nam cũng đã ban hành Luật Cán bộ công chức, Luật Viên chức điều chỉnh thời giờ làm việc rút ngắn còn 40 giờ/tuần từ lâu thì cũng cần áp dụng khung thời giờ làm việc đó cho công nhân lao động ở nhà máy, xí nghiệp, bất kể loại hình trong, ngoài nhà nước.

Không nên tăng giờ làm thêm

Ông Đặng Ngọc Tùng không đồng tình với quan điểm tăng giờ làm thêm lên đến 300 giờ/năm. Ông nói không một lao động nào muốn tăng ca nếu mức lương đủ sống. Vì lương thấp, không đủ sống buộc người lao động chấp nhận làm thêm giờ để đảm bảo mức sống tối thiểu. Người lao động nào cũng muốn được nghỉ ngơi, bồi dưỡng sức khoẻ, chăm sóc gia đình và hưởng thụ đời sống văn hoá tinh thần. Những ý kiến cho rằng tăng thời giờ làm thêm là nguyện vọng của người lao động vì giúp họ có thêm thu nhập, là sự ngụy biện. Cá nhân tôi phản đối và tổ chức Công đoàn Việt Nam cũng không tán thành tăng thêm giờ làm thêm lên đến 300 giờ/năm. Thời gian làm việc dài trong một tuần (hơn 48 giờ/tuần) thường gây mệt mỏi, khiến gia tăng tai nạn lao động, mất cân bằng cuộc sống, công việc và làm tăng mâu thuẫn cuộc sống, công việc. Nhiều ý kiến cho rằng hiện thời gian làm thêm giờ của Việt Nam còn thấp so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới là chưa chính xác. Có thể quy định trần giờ làm thêm ở nước ta còn thấp hơn, nhưng thực tế quỹ thời gian làm việc tối đa của người lao động lại hơn so với một số nước trong khu vực. Hiện các doanh nghiệp ở Indonesia được phép huy động người lao động làm thêm tới 728 giờ/năm, nhưng họ chỉ làm việc 40 giờ/tuần; ở Hàn Quốc, quy định giờ làm thêm là 624 giờ/năm, giờ làm việc 40 giờ/tuần... Còn ở Việt Nam, giới hạn trần giờ làm thêm tối đa là 300 giờ/năm, nhưng phần lớn người lao động làm việc 48 giờ/tuần.

Phạm Nguyễn

 

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN