Trăm năm...vó ngựa trường đua

26/06/2014 - 00:00

 Bài 2: Đường khuya nhịp vó rơi sương.

  Hàng thế kỷ qua, không ít tuấn mã làm dậy sóng trường đua, khi chết già, người ta không nỡ mổ thịt mà chôn cất trong vườn nhà như: Lữ Bố của ông Chín Xèng đoạt quán quân 48 lần; Ô Điểu của ông Út Bẩm; Lipasinette của ông Dương Hạo Tôn; France Vedé của ông Tộ…

  Năm 2011, bất ngờ Trường đua Phú Thọ đóng cửa. Ngựa đua không còn chỗ thi thố tài năng trở thành ngựa cảnh, ngựa thịt. Anh Lê Thanh Tuấn, thường được gọi là Tuấn “hai” - cháu nội ông Tư Rỏ, một “già làng” nuôi ngựa ở Đức Hòa - kể: “Mở mắt chào đời tôi đã nghe mùi ngựa. Gia đình tôi có 4 anh em đều nuôi ngựa. Tôi làm nài ngựa từ hồi 12 tuổi. Nếu nuôi ngựa mang tính thể thao đơn thuần thì môn đua ngựa đáng xếp hàng ngang với bóng đá. Thời vàng son, mỗi khuya sớm, vùng nuôi ngựa Đức Hòa này vang tiếng vó ngựa đi nước kiệu nghe thao thức lắm. Chăm sóc, thuần dưỡng một con ngựa đua là một kỳ công nghệ thuật.

  Ngoài chế độ ăn uống, vệ sinh nghiêm ngặt, ngựa còn phải được tập luyện thường xuyên. Một con ngựa, chỉ cần đoạt vài giải nhất là người ta săn lùng mua ráo riết. Có khi cả trăm cây vàng một con cũng mua. Đùng một cái, năm 2011, Trường đua Phú Thọ đóng cửa. Dân nuôi ngựa đua lao đao. Giá mỗi con cả trăm triệu, đột ngột rơi xuống 5- 7 triệu. Nhiều người khóc ròng”.

  Thời Trường đua Phú Thọ còn mở cửa, Tuấn “hai” là một trong những người giỏi có “thương hiệu”. Dù không còn trường đua, ngựa mất giá anh vẫn không thể bỏ nghề. Hiện anh vẫn chăm sóc bầy ngựa 10 con. Chỉ riêng tiền thức ăn cho ngựa, mỗi tháng anh mất đứt 1,5 triệu đồng. Không chỉ mình anh Tuấn “hai” cố giữ nghề nuôi ngựa đua, nhiều người tiếc giống ngựa lai đã nhịn ăn xài để duy trì giống. Ba cha con ông Chín Xèng chăm chỉ làm ruộng kiếm tiền duy trì bầy ngựa hơn 12 con…

  Thầy Ba Khánh Đông y giữ 2 con, trong đó có tuấn mã Hoàng Ngọc Dung. Hoàng Ngọc Dung có lối đua kỳ quái đã từng làm nhiều người hâm mộ đua ngựa thót tim. Khi mới rời vạch xuất phát, Hoàng Ngọc Dung thường chạy cuối. Khi gần đến đích, nó mới lách chân bứt phá vượt lên trước để giật giải quán quân.

  Hồi tháng 8/2013, có lẽ nhớ nhịp vó ngựa phi, dân nuôi ngựa tự quy tụ lại tại một cánh đồng thuộc xã Đức Lập Hạ để điểm danh, cân đo những chú ngựa còn sống. Họ dự định thuê một thửa ruộng cằn làm vòng quần để đua chơi. Thế nhưng trục trặc về giấy phép và một số chi tiết, cuộc chơi tàn trước khi khai cuộc. Con ngựa đầu tiên Ba Trí sở hữu là con Xích Thú, mua năm 1963. Lúc mua chỉ 17.000 đồng, hai năm sau Xích Thú thắng trong một giải đua, giá của nó đã vọt đến 100.000 đồng, tương đương một chiếc xe hơi thời đó.

  Ông Ba Trí bắt đầu nghiệp nuôi ngựa đua từ đấy. Lúc nghề thịnh nhất trong tay ông có đến ba chục con ngựa, mười mấy đệ tử cùng chăm sóc và đua ngựa. Mỗi dịp cuối tuần, tại trường đua Phú Thọ, ngựa của ông đều tham gia rất rôm rả. Thế nhưng, thời vang bóng ấy kết thúc khi trường đua Phú Thọ giải tán, các giải đua không còn được tổ chức. Những con ngựa không còn giúp ông và các đệ tử có thể mưu sinh. Số lượng ngựa vì vậy cũng hao mòn dần. Nhưng ông không thể dứt nghề được, nó đã trở thành nghiệp trong cuộc đời ông. Với ông Ba Trí, mỗi con ngựa là một người bạn, là cơ duyên cuộc đời. Ông hiểu tâm tính của từng con ngựa đã nuôi để mỗi khi nhắc lại, trong mắt ông lại ánh lên một nụ cười. “Trong cuộc đời nuôi ngựa của tôi, tôi nhớ nhất là con Long Vân, được mua lại từ một người bên Gò Vấp. Nó dữ đến nỗi cắn đứt gân tay của một người. Chủ cũ của nó nản quá đành bán rẻ lại cho tôi. Tôi nghĩ ngựa cũng như con người, có thể thuần phục được nếu biết cách, nên tôi dắt nó về và đổi tên là Xích Tu Long cho đúng với họ của tất cả các con ngựa của tôi. Sau mấy tháng ở với tôi, nó không còn dữ nữa, biết điều lắm”, Ba Trí kể về con ngựa như đang nói về đứa cháu trai mà ông rất đỗi yêu thương.

                                                                                                                                                                 HUYỀN SƠN





 

 

 

 

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN