XUÂN ƯỚC HẸN- Sáng tác của Lê Thị Hiệp 

02/01/2021 - 17:31

(LĐBD) - Gã cười hiền lành nói: Chỉ có tuổi trẻ và ước hẹn êm đềm trôi qua còn xuân muôn thuở vận vậy. Vẫn nồng nàn những câu chuyện đôi mươi, xuân về vẫn để người ta xuyến xao và đến bên nhau đẹp đẽ như thế.

Uớc hẹn đã mang xuân về trong lòng mỗi người…Để hôm nay gã và bạn bè miên man giọt càfe trong cơn heo may lạc đường, nhớ về đôi mươi, nhớ về những mùa xuân đã qua, nhớ mỗi ước hẹn miên man đáy mắt...Thanh xuân của gã…Gã là kẻ vốn lãng du nên đất trời luôn đọng lại trong gã những bước chân nhẹ. Thi thoảng gã tiếc nuối, đôi mươi mới trôi qua trên tay gã 15 năm chứ là bao. Gã kể với đám bạn về những mùa xuân ước hẹn của gã, trong trẻo tình người và nuôi tâm hồn gã lớn lên. Có tới mấy mùa xuân ở cái đất Bình Dương này, gã trai niên thiếu mê mẩn cái má lúm đồng tiền của nữ sinh cùng lớp. Cái má lúm ấy làm mấy mùa xuân của gã tươi đẹp. Gã thể hiện, gã mạnh mẽ, gã bảnh bao, nhưng gã ghen. Gã bảo cái nàng thơ má lúm ấy lại thương thầm anh chàng nghịch ngợm, bẩn bẩn cơ, không phải bảnh bao như gã. Xuân nhìn gã lớn lên và phai nhòa cái má lúm đồng tiền ngăm ngăm chúm chím mỗi lần lên bảng. Xuân qua gã chưa kịp ước hẹn lần nào và, gã lớn lên! . Rồi xuân lại thấy gã nghệ sỹ ấy chuyển lớp mấy bận vì có nữ sinh gã mến gã thương chuyển lớp. Gã vẫn chăm học, nhưng đất trời có muôn vàn thứ thì vẫn phải có người thương của gã. Đám bạn ùa lên hỏi: Cái ước hẹn lần này xuân có đem gã và nàng về chung một nhà không? Gã cười hiền queo lau gọng kính: Không, vợ là cái cô chỉ đứng nhìn gã ước hẹn mỗi xuân sang!

Xuân ước hẹn mang về trong lòng gã những đức tính nhiệt tình đến lạ. Lòng gã hân hoan mỗi sớm mai, khung trời nào cũng đều có những bản nhạc. Ngày nào chim cũng hót và trời cũng xanh, ngày nào gió xuân cũng gợi trong lòng gã những xúc cảm tươi đẹp. Gã bảo nhà em bán gạo, gã vui thích cả khi trước mặt em gã thể hiện tháo vát với từng bao gạo hằn tay. Thế rồi nàng đi qua tuổi trẻ của gã cũng nhẹ nhàng như xuân thoảng qua. Cũng có lúc gã thấy đất trời vô tình khiến gã lười biếng làm vui lòng mình. Gã thèm ngồi quán vắng nghe tiếng guitar bập bùng để thấy đời êm đềm trôi qua. Gã thấy mình bắt đầu lóng ngóng vụng về khi thấy những con đường mình đi qua ngày càng ít đi. Gã chia tay năm cuối cấp, ngước lên vòm cây hoa sữa đợi chờ ở đó một mùa hoa luôn đúng hẹn với người. Đâu như người với người lắm khi thất hứa lỡ hẹn với nhau chỉ vì vài ba nông nổi đôi mươi. Gã buồn, gã có lỡ hẹn với yêu thương? Con phố chiều ấy nhẹ tênh, nắng đổ loang vào mắt gã đang ngập ngừng bỏ lại sau lưng một cuộc tình sắp qua, sắp cũ, sắp xa…Chóng vánh những yêu thương chưa kịp đến, ồn ào cay ngái những ưu tư. Nhìn cuối năm, mưa ào ào thoáng qua, có gã trai lao vội ra phố hớt hải gọi theo một gánh hoa rực rỡ sắc màu, chọn nhanh một bó lan cải vàng cuối năm. Ừ! Xuân lãng mạn yêu thương là thế, chỉ có gã lỡ hẹn với yêu thương!

Gã cười, tuổi trẻ của gã đơn giản thế, yêu thương thế và đầu óc chẳng căng thẳng gì cả. Xuân thuở ấy chỉ có ước hẹn và học hành. Xuân làm gã yêu nhân gian hơn, yêu người và yêu mình hơn. Gã còn nuối tiếc cả những tháng năm có cô nàng thích gã. Ký túc xá đại học thuở ấy đã có kỷ niệm hãnh diện của gã. Đã có nàng thích gã, yêu gã. Tình yêu thuở ấy chỉ nhè nhẹ như xuân sang thôi, không tiêu cực, không gay gắt quyết liệt. Nàng rủ gã đi trộm bắp chỉ hai đứa thôi. Gã hồn nhiên: Có mấy ngàn à, mua đi!…Rồi cũng có khi xuân của gã là những ngày lang thang nhớ về một bóng hình gã đơn phương, gã mộng mị với tương lai sắp tới của tuổi trẻ…Rồi gã tốt nghiệp ra trường, những bản nhạc bên gã không còn mơ hồ nữa. Xuân trong gã vẫn đầy ước hẹn nhưng chín chắn hơn. Gã thoáng nhớ cả cái góc bảng đen có cậu bạn lén viết tên gã, yêu gã. Gã nhớ cả những nhánh hoa lan vội của cô hàng xóm gửi gã chăm. Gã nhớ những buổi chiều chạy đua ở giảng đường chờ thi xong để nghỉ tết. Gã chợt nhìn thấy cha già rồi vì lo toan, chợt thấy mẹ chờ gã về trong bữa cơm chiều tối, gã thấy cả một chặng đường xuân đã đi qua đầy ước hẹn. Gã trưởng thành rồi! Gã thấy mình thật may mắn, xuân của gã có cha, có mẹ nhớ thương vơi đầy. Tuổi trẻ của gã có tri thức và có cả những bóng hồng ước hẹn. Gã đi làm, gã gặp lại mùa xuân. Chỉ có gã là lớn lên già đi, chỉ có những bản nhạc của gã thay đổi còn xuân vẫn thế, xuân vẫn ước hẹn đầy mến thương!

Đám bạn ngồi nhâm nhi càfe và háo hức nghe về những mùa xuân của gã. Xuân chẳng phải chỉ là chuyện của đất trời, chỉ cần lòng người còn xuân thì đất trời vẫn ước hẹn đấy thôi. Xuân năm nay vẫn đến trong yên bình sau bao nỗ lực của xã hội. Có lẽ giữa lòng xuân đôi khi người ta chưa cảm nhận hết vốn lời mà cuộc đời đem lại. Nhưng còn yêu, còn ước hẹn, còn trưởng thành há chẳng phải xuân luôn trở lại đó thôi. Gã cũng thế kiếm tìm đâu xa xôi! Gã đã có những mùa xuân đầy trăn trở, hờn ghen và nhớ nhung đến lạ. Xuân trôi chầm chậm trên tay gã như hờn, như nhắc gã phải biết yêu thương, cố gắng. Nghệ sĩ như gã yêu xuân đến độ không dám làm thương một nhành lan. Mùa xuân và gã có với nhau nhiều ước hẹn như thế!

Giờ mùa xuân của gã có gì?: Có một gia đình nhỏ yên vui lại chỉ trông gã sau giờ tan ca mỗi chiều để sà vào lòng mà kể lể hàn huyên. Là chuyện về món ăn vợ gã thích, chuyện về ngày lễ đêm 30 chong đèn thơm nhang đón cha về bên mâm cơm cuối năm, chuyện về mùa xuân gã đem về tặng mẹ... Xuân của gã vẫn ước hẹn thế nhưng gã già hơn, chỉ có trái tim yêu vẫn vẹn nguyên. Gã yêu vết chân chim ngay trên thềm má mẹ. Gã yêu những đêm thức trắng của vợ căng sữa nhọc nhằn. Gã yêu cái nỗi nhớ cha của gã mỗi độ xuân sang, run run nén nhang mời cha về ăn tết. Gã yêu những câu chuyện líu ríu về bạn gái của con trai gã…

Trong khoảng trời gã thấy, thằng bé rồi sẽ có những khoảng trời thương cái má lúm đồng tiền, thương những bóng hồng nhỏ…Thằng bé sẽ lớn lên trong những mùa xuân ước hẹn đầy yêu thương!

Lê Thị Hiệp - Giảng viên khoa Xây dựng Đảng - Trường Chính trị Bình Dương

 

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN